Hủ tíu bò viên khô không hành lá

Hủ tíu bò viên khô không hành lá

Title thế thôi, chứ chủ yếu hôm nay tôi muốn kể mấy thứ liên quan đến cái hình cover.

Đầu tiên tôi muốn kể về thằng bên phải trước.

Tôi gặp thằng này hồi đi học quân sự trước khi vào năm I Đại học. Nó với tôi chung phòng. Tuần thứ ba kì học quân sự, mấy thằng trong phòng lục tục kéo nhau đi dự tuyển vào Chương trình Tiên tiến ngành tụi tôi theo học. Nó đậu, tôi đậu. Thế là sau khi làm đồng chí chung phòng quân sự, tôi với nó thành đồng môn chung một lớp. Nghĩ cũng có duyên rất, lại bình sinh bản tính mong manh dễ vỡ ngại giao tiếp, nên là về sau môn học nào yêu cầu ghép nhóm hai người, thì tôi với nó lại một nhóm.

Thằng này tính cực hiền, cực kì supportive trong làm việc nhóm, tiếng Anh lại tốt, thành thử ra làm nhóm mà dính mấy thứ liên quan đến viết lách báo cáo các kiểu, tôi đẩy cho nó làm tất. “Ê Thuận, hay là mấy cái report bao giờ mày rảnh rảnh mày viết luôn nha. Có gì tao viết phần mục lục.”. Thế thôi các ông ạ, và nó sẽ làm. Không kì kèo. Không kêu ca. Nó cứ thế làm thôi. Thỉnh thoảng tôi cũng có suy nghĩ “a hay là nó cứ đồng ý thế thôi, chứ thật ra đang nhủ thầm giờ bố làm thì trình bố lên còn mày thì vẫn cứ thế ô hô hô”. Nhưng rồi do bản chất tôi sinh ra vốn xấu bụng nên lại nghĩ “thôi chấp mày tăng trình viết report” rồi chép miệng bỏ qua.

Đợt làm khóa luận tốt nghiệp, tôi với nó lại làm chung đề tài (tôi ngu gì để vuột thằng bạn ultra supportive như nó được). Ba tháng làm khóa luận chỉ có làm khóa luận chứ không học gì, nên tôi cứ thế dong thẳng về nhà phè phỡn, còn nó thì đều đặn hàng tuần đều lên báo cáo với Thầy hướng dẫn. Rồi gọi Skype để tôi trao đổi với thầy và chém gió với các thằng khác. Riêng vụ viết khóa luận thì căng đừng hỏi đi. Tối thiểu năm mươi trang Times New Roman size 13pt với 1.5 line spacing và tổng căn lề chính xác 12cm. Trong đấy, tôi chăm chút đóng góp mấy cái screenshot. Hết.

Bảo vệ xong, tôi đi du hí rồi bị gãy chân. Thế là toàn bộ quy trình hậu bảo vệ như là chỉnh sửa in khóa luận đóng bìa da dập chữ vàng ghi ra đĩa làm thủ tục tốt nghiệp vân vân và mây mây. Đều là nó làm giúp tôi cả. Đến bây giờ tôi vẫn không biết là nếu nó không xuất hiện thì cuộc đời Đại học của tôi có còn suôn sẻ vậy không, và ngược lại với nó thì thế nào, chứ tôi là tôi chỉ giúp được nó mỗi một cái là mỗi lần nhậu nhẹt chè chén xong thì chở hộ nó về nhà, vì nó không biết đi xe máy. Thế thôi.

Tiếp theo tôi kể về thằng ở giữa.

Thằng này là cái thằng mà nếu có môn nào yêu cầu lập nhóm ba người, thì ngoài tôi và thằng ở trên ra, thì thằng này sẽ là cái thằng thứ ba.

Thằng này thuộc vào mẫu-các-thằng-điển-hình trong tập thể một lớp bất kì. Nó là thằng mà cứ thi xong là lại than “tao làm sai mẹ rồi”. Thế xong rồi nó mười điểm. Thường những thằng như thế thì sẽ bị ghét, nhưng mà thằng này thì tụi tôi vẫn chấp nhận, bởi vì nó nói nó làm sai là nó nói thật. Có lần thi Toán, nó làm sai một câu, nhưng đéo hiểu sao thầy lại chấm nhầm cho nó đúng, thế là nó mười điểm.

Nó cũng là cái thằng cái-gì-cũng-biết. Có lần nó ngủ gật trong lớp. Thầy ở trên giảng bài, xong thầy hỏi một câu gì đó khó vãi luôn. Không ai trả lời được. Cả lớp im lặng. Nó thấy im quá nên nó giật mình dậy chùi nước dãi. Xong nó nhìn lên slide. Xong nó trả lời câu hỏi của Thầy. Mà trả lời đúng mẹ luôn mà đéo cần biết Thầy hỏi gì. Tôi đồ rằng tất cả chỉ trong vòng mười lăm giây kể từ lúc thầy đặt câu hỏi.

Ngoài ra thì nó còn biết được linh kiện máy tính chỗ nào thì rẻ, gà nướng lu ăn ở đâu thì ngon, ngày sinh nhật của crush của một thằng khác là ngày mấy (mà thậm chí chính thằng đó còn không nhớ), hay thậm chí là cái quạt máy chỗ tôi thuê trọ hồi năm Ba công suất là bao nhiêu nó cũng chỉ cần nhìn là biết mẹ luôn. Thế mới tài.

Thằng đầu tiên, giờ đã theo gia đình định cư bên Mỹ, không hẹn ngày về. Nó chỉ báo cho tụi tôi trước ngày đi đâu khoảng hai, ba tuần. Kịp ăn với nó bữa cuối, ở cái quán ruột mà tụi tôi vẫn hay ăn, mà quán này cũng chính là do nó dẫn tới. Hôm đi ăn bữa cuối, tôi đang ốm, đi ăn với nó mà không cười nổi, về sau tôi cũng vì thế mà có đôi phần áy náy.

Thằng thứ hai, nó vừa đáp máy bay đi Fap du học, không kịp chờ qua lễ. Đỡ cái là thằng này đi vài năm rồi sẽ về. Hoặc không.

——————–

Skype của tôi có một conversation. Ở trỏng có chín thằng.

Một thằng đi định cư. Còn tám.

Ba thằng đi du học. Còn năm.

Một thằng gọi đi ăn thì thường hay ở quê không đi được. Một thằng nhà xa Má không cho ngủ qua đêm. Một thằng nhà vừa mới chuyển đi Đồng Nai. Một thằng vừa cưới vợ.

Còn thằng cuối cùng ở ngoài cùng bên trái, để tôi kể nốt.

Thằng này là bạn của những thằng còn lại (hoặc không). Thằng này cũng không biết là đến khi nào mới lại có ngày chừng đó thằng lại có thể chui vào quán hủ tíu mười lăm mét vuông nóng hầm hập trước cổng trường Sư phạm vào lúc mười hai giờ trưa để gọi mỗi thằng một kiểu hủ tíu khác nhau giá mười bảy nghìn một tô rồi ăn vội cho kịp giờ học buổi chiều.

Có thể ngày đó rồi sẽ lại đến.

Hoặc không.

Sài Gòn, 02/09/16

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *