Đi siêu thị

Đi siêu thị

Hôm nay tôi đi siêu thị các ông ạ.
Tôi định là chỉ mua một vài thứ linh tinh để đáp ứng điều kiện sống cơ bản của một thằng trai độc thân hăm ba tuổi mà một ngày chỉ về nhà để ngủ. Và một cây lau nhà. Cây lau nhà của tôi vừa mới bị gãy, mà các ông biết đấy, tính tôi, thà ở bẩn một tí, chứ nhất định phải sống sạch sẽ.
Thế thôi, chủ yếu có thế thôi.
Nhưng mà tôi nhầm các ông ạ, siêu thị vốn không phải là thứ xây ra để các ông muốn vào thì vào, muốn ra thì ra. Vì một khi đã vào, các ông sẽ bị cuốn vào vòng xoáy cái nọ cái kia. Các ông ban đầu tính mua cái này, nhưng mà trong gian hàng chứa cái đó lại chứa thêm nhiều cái mà lúc nhìn thấy các ông sẽ giật mình ơ cái này cũng cần thiết vãi cả ra chứ phải đùa. Và cứ thế cứ thế…
Điển hình như là ban nãy tôi tính mua túi ni lông để đựng rác. Mấy nay tôi ở nhà chả có thùng rác gì sất nên là cứ vứt bừa ra, nhưng mà như thế là không ổn, hoàn toàn không ổn, phải không các ông? Nhưng khi tôi cho mấy cuộn ni lông vào xe đẩy thì mới nhớ ra ơ thế nhà tôi bây giờ không có thùng rác thì mua túi ni lông đúng thật là chuyện vớ vẩn.
Rồi khi đẩy xe qua gian hàng thùng rác thì tôi mới giật mình: trình độ gia công thùng rác trên thị trường bây giờ thực sự quá tệ. Cái được được thì quá nhỏ, cái to to vừa phải thì không đẹp, còn cái đẹp thì, các ông ạ, tôi thấy không đảm bảo được công năng.
Duy chỉ có một cái, chỉ một cái, phải nói là xuất sắc, xuất sắc về mọi mặt. Nhưng mà giá thì chát quá. Nó làm tôi đắn đo một hồi để suy nghĩ, cân đối giữa trị giá đơn hàng trong xe đẩy với số tiền trong ví, rồi việc mua nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến giá dầu mỏ và nền kinh tế Thế giới. Nhưng rồi cuối cùng, vì bình sinh tôi trước giờ vốn yêu cái đẹp, mà cái đẹp thì theo tôi, éo thể nào có thể được quy đổi bằng tiền. Nên tôi chấp nhận ngày mai (và nhiều ngày sau) sẽ trốn kèo đi nhậu với công ty. Để mua cái thùng rác, các ông ạ.
Tôi đê mê sung sướng. Trong đầu tôi lúc tính tiền chỉ suy nghĩ đến việc nên đặt cái thùng rác ở đâu cho trang trọng. A hay là đặt chỗ kệ ti vi? Vì nhà tôi không có ti vi. Mà suy cho cùng thì nhà tôi có gì giá trị hơn cái thùng rác tôi vừa mua đâu, để chỗ kệ ti vi là hợp lý. Và rồi mỗi sáng đi làm tôi sẽ mân mê nó một tí, tối về nhìn thấy nó đầu tiên thì tâm trạng tôi sẽ dịu nhẹ bớt một tí, sau một ngày làm việc mệt nhoài. Và rồi bạn bè đến nhà tôi chơi sẽ phải trầm trồ ồ cái thùng rác đẹp chưa kìa, rồi thì đứa sẽ hỏi mua ở đâu, đứa sẽ hỏi mua bao nhiêu, nhưng tôi nhất định sẽ chỉ mỉm cười đầy ẩn ý. Và rồi thì tôi mà có tán em nào thì tôi cũng sẽ khoe ngay, nhà anh có cái thùng rác hay lắm, nó như thế như thế, em thấy nó cũng sẽ thích ngay. Em nó sẽ đổ. Chắc chắn là như thế.
Đến khi ra lấy xe. Tôi phát hiện mình bị móc mất cái mũ bảo hiểm hịn màu xanh chuối đẹp đắm đuối mua cách đây hơn nửa năm trị giá ngang ngửa cái thùng rác. 😐
Cái thùng rác là cái thứ màu đen, mà tôi đặt chễm chệ đầu mũi xe đẩy, ngay vị trí mà chàng Giắc và nầng Râu đứng hóng gió trên con tàu Ti-ta-líc quyền thoại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *