Chuyến tàu ngoại ô

Chuyến tàu ngoại ô

Trước khi vào đề tôi xin lưu ý luôn là truyện này không phải truyện ma, cũng không pha truyện sếch. Ông nào đọc tít rồi trông đợi các nội dung tương tự, vui lòng đóng tab này để mở các tab khác phù hợp hơn. Cảm ơn sự hợp tác của các ông. Mãi yêu!
———
Tôi thích đi tàu lửa.

Ngày bé tôi cũng đã được đi tàu lửa đôi lần. Chủ yếu là do nghỉ hè nên Ba Mẹ cho nhảy tàu vào Sài Gòn ở chơi nhà Chú tôi. Ngày đó được đi chơi là thích thôi, đi tàu hay là đi bộ thì cũng chỉ là phương tiện, tôi đâu có quan trọng gì. Sau này lớn rồi, biết yêu, tôi lại thích cái cảm giác đi tàu hơn. Thong thả. Thư giãn. Và yên bình.

Tôi đi học xa, năm có về nhà đôi ba bận, nhưng không đi tàu. Phàm vì đi máy bay bây giờ rẻ ngang (có khi rẻ hơn) đi tàu, lại đỡ tốn thời gian hơn hẳn. Nên mặc dù thích đi tàu là vậy, tôi vẫn chọn đi máy bay. Sở thích cá nhân thì éo bao giờ lớn hơn cái khao khát được về nhà, theo tôi là vậy.

Đợt rồi ga Sài Gòn có mở tuyến tàu ngoại ô. Tôi phê rất. Tuyệt vời quá chứ sao. Rong tàu đi chơi mà chỉ có mười nghìn tiền vé. Định bụng hôm nào rỗi đúc luôn một chuyến. Nhưng rồi tôi cũng quên mất. Cho đến tối thứ Bảy thấy hình trên Instagram của anh bạn, chụp bên trong chuyến tàu ra Bình Dương.

“Anh hả tư vấn hộ em vụ đi tàu đi Bình Dương đi”. “Có gái vô là tìm cảm giác mới lạ ngay :)))”. “Hả là sao, em đang tính đi một mình :))) finding inner peace”. “Inner peace thì tới nơi rồi phải đi xa thêm 50km nữa :)))”. “Tới nơi rồi mà đi 50km nữa là đi đâu”. “Ra sông bé :))”. “Có gì ngoài đó”. “Chỗ cầu gãy. Yên tĩnh :))). Đi lúc 5:10. Lúc đó đi sương chưa ráo, mặt trời chưa lên cao, tia nắng xuyên qua đẹp lắm.”

Sáng Chủ nhật bốn giờ rưỡi tôi dong xe ra ga. Ra đến nơi thì hơi hốt. Tại éo có ai để hỏi cái gì cả. Bảo vệ không, lao công không, bán vé không. Chật vật mãi một hồi thì cũng nhét được xe đúng chỗ, lên được đúng tàu.

Đặt được mông xuống thì vừa kịp lúc tàu chạy. Lúc này thì tôi thật sự phấn khích các ông ạ. Kiểu cái mong muốn bấy lâu bây giờ mới được thỏa mãn. Và chờ đợi trước mặt là một hành trình mà các ông vẫn chưa biết nó sẽ diễn ra như thế nào, và cũng chỉ một mình các ông YOLO với nó.

Lần cuối tôi đi tàu cũng cách đây tròm trèm mười năm, nhưng mà bước lên tàu thì tôi ngửi được ngay nhiều cái quen thuộc.

Cái mùi điều hòa trong phòng bị bí hơi. Cái mùi sắt thép kim loại ở mối nối giữa các toa. Cái cảm giác ấm nóng đột ngột khi bước từ toa này qua toa kia vì bên trong toa thì có điều hòa còn giữa các toa thì không. Và rồi thì cái nhà vệ sinh vẫn cứ thối như thế, chả khác gì. Nếu có thì khác cái là bây giờ thì bàn cầu đã là bàn ngồi dội nước (mà thề, nhìn cái bàn cầu đéo ai dám ngồi luôn), chứ không phải kiểu ngồi xổm, rồi ị trực tiếp xuống đường ray, như hồi tôi lớp Một. Mẹ, hồi đấy ngồi ị cứ sợ đang ngồi xổm thì tụt mẹ chân lọt xuống đường ray qua cái lỗ đấy, sợ vãi đái.

Còn khác thì có nhiều cái khác lắm, ngày đó tôi đi tàu thì cũng chỉ đến ga mới biết là mình đã ở Sài Gòn thôi. Bây giờ tôi đi tàu thì biết nó đang chạy quận nào, ở ngoài cửa sổ là đường nào, đoạn nào không biết thì tôi mở bản đồ rồi trầm trồ “ô đờ mờ này là Hoàng Văn Thụ à, ở trong đường ray nhìn ra ngoài hay ho nhỉ” hay “ô đờ mờ mới ở ga mà giờ đã ra đến Kha Vạn Cân rồi à”. Kiểu thế.
Khi mà các ông trải nghiệm cái thành phố mà các ông đã sống nhiều năm rồi, bằng một cách khác, góc nhìn khác, các ông sẽ hiểu cái phấn khích mà tôi đang nói nó như thế nào.

Đón nắng sớm, trên một toa tàu chỉ có mỗi mình các ông, với tập thơ mà các ông yêu thích, không phải là điều quá hay ho sao?

Tôi tận hưởng 40 phút tàu. Đến Bình Dương thì mới đâu tầm sáu giờ sáng, tôi tương luôn một tô bún bò lấy sức trước khi ra Cầu Gãy. Từ ga Dĩ An ra Cầu Gãy đâu tầm năm mươi cây. Trời sớm mát mẻ, với phần xe tôi hỏng xừ cái đồng hồ tốc độ nên tôi không dám vít mạnh, nên thôi tôi dong xe thong thả. Năm mươi cây số tôi kéo trong đâu tầm gần một tiếng rưỡi.

Đến Cầu Gãy thì đúng là yên tĩnh thật, trừ việc là hình như cái nửa bị gãy mà tôi đến nó nằm trong khu dân cư, nên chó thì cứ sủa còn ông thợ sắt vẫn mài thép rè rè. Nhưng không sao, tôi vẫn cứ tận hưởng phần tôi.

Tôi đi loanh quanh ngó nghiêng, sè sẹ đứng trên mép cầu mà nhìn xuống sông Bé, rồi xuýt xoa choáng ngợp vì cầu thì cao còn nước sông cứ xiết đỏ lòm. Rồi tôi chụp ảnh tự sướng. Phủ phê thì tôi ngồi bệt hẳn ra nền sỏi. Rồi thì tôi mở nhạc, và ngồi đọc thơ. Tôi đọc thành tiếng, hát thành tiếng. Ở đây tôi chỉ có một mình, chả sợ bố con đứa nào. Cao hứng lên tôi còn cầm quyển thơ bằng một tay, vừa đọc lớn vừa lắc lắc cái đầu, như mấy thằng học thi trong phim cổ trang của Tàu tôi vẫn xem hồi bé.

Ngồi trên sỏi như này thì hơi đau đít, nhưng ở công ty thì dễ gì có sỏi để mà đau đít, đúng không các ông?

Lang thang trên mây trời đâu được nửa tiếng thì có vài bạn trẻ vào phá bĩnh, chụp hình cười nói nô đùa ồn ào mất hết mẹ không gian yên tĩnh. Nên tôi cuốn gói đi về luôn.

Về lại đến Dĩ An thì rất lỡ cỡ, vì chuyến tàu gần nhất đã về Sài Gòn cách đấy hai mươi phút, chuyến tiếp theo thì hai tiếng rưỡi nữa mới khởi hành. Cũng may sao có ông anh nhà ở ngay Dĩ An, anh em gặp nhau sau bao ngày xa cách, mừng mừng tủi tủi, nói đoạn dắt díu nhau ra quán cà phê mát mẻ nghỉ ngơi chờ tàu chạy. Chờ mãi chả thấy đến giờ mà lại đói, thế là anh em lại dắt díu nhau đi ăn cơm chay cho thanh đạm, đằng nào hôm đấy cũng là mồng Một (mô phật buổi sáng tìm quán chay không ra nên đã bấm bụng làm tô bún bò).

Tàu khởi hành về lại Sài Gòn lúc mười hai giờ tám phút chiều (và tôi chưa hiểu tại sao lại lẻ như thế). Tìm được chỗ ngồi yên tĩnh hơi khó khăn, vì giờ này người ta đi đông hơn buổi sáng sớm.

Yên vị rồi, lúc này mới thấm mệt, tôi đuối đơ. Thế là iPhone thì cắm tai nghe phát nhạc, còn tôi thì dựa ngửa ra ghế nhìn mây.

Mây đẹp các ông ạ.

Tôi vẫn thường nghĩ trong cuộc đời, tôi hay các ông, thế nào rồi cũng sẽ gặp những thứ cứ như những đám mây trời. Dịu nhẹ. Còn tôi với các ông thì không biết bay, nên chỉ ngắm mây từ xa thôi, mãi mãi không chạm đến được. Mãi mãi.

Tàu cứ thế trôi, xập xình xập xình, tôi thả lỏng người thư giãn, tưởng chừng mọi thứ đều ghép vừa khít với nhau cho một bức tranh hoàn chỉnh. Mãi cho đến khi bài Make You Feel My Love trôi vào tai tôi.

Một ngày nào đó tôi sẽ chia sẻ khoảnh khắc tuyệt vời này, duy chỉ với người tôi thương, trên một chuyến tàu vào buổi chiều tà, một chuyến tàu có mưa, các ông ạ, nhất định phải có mưa.

Sài Gòn, 05/06/16

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *