Browsed by
Month: April 2019

Kể tiếp chuyện Bí Bầu

Kể tiếp chuyện Bí Bầu

Chuyện hôm trước kể: http://ltpquang.com/blog/ke-chuyen-bi-bau/


Nhưng rồi ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bốn ngày sau khi đón thằng Bầu, tôi phải đưa nó đi thú y.

Nguyên do là hôm đấy nó bắt đầu ói, dịch vàng, tanh, phân thì vẫn lỏng, người thì gầy đi thấy rõ. Thăm khám một lúc, anh bác sĩ chỉ định chích thuốc cầm tiêu chảy, thuốc bổ, và bơm cho uống thuốc viêm dạ dày. Hai ngày sau khi đi thú y, tình trạng vẫn thế, tôi quyết định làm test FPV*. Tôi không rõ là các anh khi thấy bạn gái của mình đưa que thử hai vạch thì cảm giác như thế nào, chứ khi tôi thấy hai vạch trên que test FPV của Bầu, tay chân tôi như rụng rời ra hết cả: một vạch báo dương tính, vạch còn lại xác nhận rằng test chạy chính xác chứ không sai.

Tôi vẫn bặm môi chép miệng, “không có chuyện gì đâu”. Nhưng vẫn research nhiệt tình về bệnh, hễ thấy nơi nào bảo là trị bệnh thành công, là tôi lại vớ vào đọc lấy đọc để, như chết đuối vớ được cọc. Liên tục mấy ngày sau đó, tôi đều đặn đưa Bầu đi chích thuốc, những lần chích về sau này đều kèm theo kháng sinh. Tôi làm mọi thứ để chiến đấu chung với Bầu. Bầu cũng mạnh mẽ lắm. Người gầy và yếu đi nhiều, tai thì lạnh, nhưng rất chịu khó ăn. Ăn thịt gà, ăn thịt heo, ăn pate, ăn gel dinh dưỡng.

Từ ngày Bầu ốm, nó với chị nó gần như đổi hẳn tính cho nhau. Thằng Bầu thì ôn hòa dần đi, không còn chạy nhảy leo trèo, chỉ kêu ăn lúc đói, còn thì bám riết lấy tôi, cứ hễ tôi nằm đâu là lại rúc vào nằm cạnh.

Còn chị Bí, phần thì thấy em bị ốm, phần vì mỗi lần xáp vào cắn Bầu (vì không có ai chơi cùng) là lại bị tôi đuổi ra, nên cũng biết thân biết phận tự chơi một mình, lại có đôi phần tăng động. Đến giờ ăn thì cũng chỉ được ăn hạt, không hề hưởng chế độ cao cấp như Bầu. Về sau vì thấy thương quá, nên tôi xẻ đôi phần của Bầu ra cho cả Bí ăn nữa, cho 2 chị em nó ăn chung chế độ.

Vòng lặp với Bầu cứ thế trôi: cho ăn, bơm nước đường, đưa đi bác sĩ. Được tầm 5, 6 ngày thì tình hình ổn dần. Bầu có vẻ tươi tỉnh hơn. Phân đã dần có khuôn. Hỏi thì bác sĩ bảo thôi không cần chích thuốc nữa. Tôi vẫn cố đưa đi chích thêm 2 hôm nữa thì dừng.

Nghỉ chích đâu khoảng dăm ngày, Bầu lại trở bệnh. Ói. Tôi lại đưa đi bác sĩ. Lần này tôi còn mượn nhờ cả chai thuốc thảo mộc của chị gái cho mèo. Ở nhà tích cực bơm hỗ trợ thêm thuốc, bên cạnh việc đưa đi chích thường xuyên. Tôi thấy bất lực dần, chẳng biết còn có thể làm gì được nữa.

Thế rồi một hôm, buổi sáng Bầu vẫn chạy chơi đòi ăn, nhưng đến chiều thì mệt dần, đến tối thì lả đi, không còn đứng vững, ị đùn hết ra túi, lại thích rúc vào gầm ghế ngồi một mình, giọng kêu thì khản đặc, không còn âm sắc lanh lảnh.

Một ngày cuối tháng 3, 2h sáng, tôi quấn Bầu trong áo khoác cho ấm, mang qua tít quận 2, nghe đâu có phòng khám 24/7 giỏi có tiếng. Bác sĩ lúc đấy mắt nhắm mắt mở, thăm khám, rồi trấn an “bây giờ chỉ chích được thuốc cầm tiêu chảy và vitamin thôi, còn nó có khỏe lại không thì còn chờ thể trạng của nó”.

Khi nói “thể trạng”, tôi hiểu rằng bác sĩ đang nói đến số mệnh của Bầu. Nhưng làm sao để thắng được số mệnh, không ai nói tôi biết cả.

Đến 5h sáng thì Bầu mất.


Gom hết can đảm, tôi mới có thể xem lại ảnh của Bầu một lần nữa, để kể tiếp chuyện lần này. Hôm nay là tròn 1 tháng ngày Bầu mất. Trớ trêu là, tôi lại đang chiến đấu với căn bệnh FPV, một lần nữa. Nhưng là này là với Bắp, nàng mèo nhỏ tôi mới đón về được dăm hôm.

Sài Gòn nhớ Bầu, 25/04/18

*FPV: Bệnh do virus Feline Panleukopenia gây ra, làm suy giảm bạch cầu, phá hủy niêm mạc ruột.

Bầu, trước khi tôi đón về
Chiếc hộp lúc đón, giờ lại dùng để tiễn đưa. Bí hình như biết chuyện, nhưng vẫn cứ nhất định nhảy vào cố giằng sợi dây buộc hộp ra. “Sao tụi mày lại giấu em tao ở trong này? Trả em tao đây!”
Bắp còn bé xíu…
…đã phải oằn mình đấu tranh với bệnh