Browsed by
Month: April 2018

Kể chuyện Bí Bầu

Kể chuyện Bí Bầu

Tôi vốn dĩ thích nuôi chó hơn nuôi mèo.

Đặc biệt là kể từ lúc tôi nhận ra mối quan hệ giữa tôi và con mèo của chị tôi ngày càng xấu đi, mặc cho mọi nỗ lực cứu vãn của tôi. (Và mặc dù tôi bây giờ không còn chung sống với nó nữa nhưng, well, mối quan hệ vẫn rất phức tạp).

Thế nên hồi trước Tết khi hay tin bà chị chung công ty có chó ở nhà vừa đẻ, tôi quyết định là sẽ nhận nuôi một con. Để chuẩn bị đón người bạn sắp về, tôi thường xuyên lân la khắp Facebook, từ page mở đến group kín, để học hỏi kinh nghiệm, để tìm nguồn chó, để làm quen giao lưu và kết các thể loại bạn.

Như người bố trẻ đương chuẩn bị để đón đứa con đầu lòng, tôi hân hoan phấn khởi rất. Nhưng Trái đất tròn có móng tay nhọn, người tính rõ không bằng trời tính. Vào một đêm tối trời cuối tháng 2, tôi vô tình xem livestream của một chị chuyên foster mèo, trong một group cho tặng thú cưng, chị í livestream để cho mèo. Thật ra tôi chỉ muốn xem cho vui, đốt thời gian lúc ăn cơm, nhưng rồi cứ thế bị cuốn theo lúc nào không hay.

Mèo chị kia cho toàn là mèo bụi đời, được chị cứu về. Nhưng trộm vía bụi đời mà đứa nào nhìn cũng cưng, đủ các size, đủ các giới tính, đủ các màu lông. Mà chị kia nhà lại ngay gần nhà tôi. Thế là tôi pm liền, ngay, và lập tức. Chị hỏi sơ về tình hình điều kiện, tôi bảo nhà tôi có nhiều hộp, chị hỏi có kén chọn không, tại có 2 đứa chị nghĩ là khó kiếm chủ, tôi bảo tôi không kén chọn gì, đứa nào cũng được, chị bảo okay thế qua nhận đi.

10:05 PM. Tôi mang theo hộp, phóng xe đi đón mèo. Lúc tôi đến, chị mang xuống gửi tôi một đứa con gái lông màu hổ phách, sọc dưa, đuôi chìa khóa, đầu trụi tóc, tay chân rụng lông từng mảng, vì viêm da.

Đó là lần đầu tôi gặp Bí.

Bí về nhà tôi hơi bị sướng, bởi một nỗi là nhà tôi nhiều hộp rất, không bao giờ thiếu. Không biết Bí có biết không nhưng mà ngay tối hôm đấy Bí đã làm ngay một bãi cứt to đùng, vào chính cái hộp mà tôi đã dùng bọc gối lót cẩn thận cho Bí ngủ. (Và vì mẹ tôi không xài Facebook nên tôi mới mạnh tay mà kể ra đây).

Những ngày sau đó của tôi mọi thứ cứ rối lùng bùng cả lên, chủ yếu là đi mua sắm các thứ linh tinh: đồ ăn hạt, thuốc đỏ để bôi viêm da, cát để mèo ỉa, xẻng hốt cứt,… Tôi tận dụng luôn cả chậu rửa rau để chứa cát cho mèo ỉa. (Mẹ tôi không xài Facebook). Nhưng mà Bí khôn rất, chắc vì sợ tôi đi mua sắm vừa tốn tiền vừa tốn thời gian, nên trừ lần đầu tiên ỉa ở chỗ ngủ, những lần sau Bí quyết định ỉa vào…lỗ cống, tuyệt nhiên không ỉa vào cát. Tôi chỉ còn biết chép miệng cười trừ, để từ từ tính tiếp.

Nhưng bản thân tôi trời sinh vốn tính yêu thương lo lắng cho muôn loài. Hằng ngày đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về, tôi thấy thương cho phận Bí cút côi thui thủi. Liên hệ chị hôm bữa để hỏi về một đứa khác hôm livestream, chị bảo có người đón rồi, nhưng bây giờ có 2 đứa mới cần tìm chủ. Nói đoạn chị gửi hình cho tôi xem.

11:46 AM, 3 ngày sau khi đón Bí. Tôi lại mang hộp, phóng xe đi đón mèo. Lúc tôi đến, chị mang xuống gửi tôi một thằng mèo mướp lông vàng ươm, chân to, kêu khỏe.

Tôi đặt tên là Bầu.

Thằng Bầu tính nết trái hẳn với con Bí chị nó. Con Bí nhút nhát chỉ thích nằm một chỗ, thằng Bầu thì leo trèo lung tung ngay khi vừa mới mang về nhà. Con Bí suốt ngày không nghe một tiếng kêu, thằng Bầu thì ngoác mồm kêu cho đến khi được đáp ứng mới thôi. Con Bí cho gì ăn nấy, thằng Bầu chỉ thích ăn pate gói, không ăn hạt. Con Bí thích chơi với em, thằng Bầu chỉ chơi với cục giấy.

Con Bí ỉa trong lỗ cống nhà vệ sinh, thằng Bầu, ỉa chỗ nào nó thích.

Tôi khổ tâm lắm. Đặc biệt nghĩ đến lúc tôi đi làm xong nó cứ thế ở nhà nó ỉa rồi bôi khắp nhà, sau đó nghĩ đến thần thái của mẹ tôi, tôi liên tưởng ngay đến bóng đêm tương lai của chị Dậu. Có lần thằng Bầu ỉa ngay gầm tủ chết, thế là tôi phải lọ mọ lấy đũa xới cơm mà khều cứt (tất nhiên là lúc khều xong thì vứt, cả cứt lẫn đũa, nên đừng hỏi). Ám ảnh đến nỗi có hôm tôi lên đến công ty ngồi làm việc vẫn còn nghe mùi cứt. *huệ*

Không cam lòng, tôi quyết tâm tập cho 2 đứa tụi nó đi ngoài đúng chỗ. Con Bí thì đi ngoài chưa đúng lắm, nhưng ít ra đã biết đi trong nhà vệ sinh, nên tôi tập cho thằng Bầu trước. Tôi thử đủ cách: bôi dầu nóng vào chỗ nó hay ỉa để nó né xa ra, dùng khăn tẩm nước đái rồi vứt vào chậu cát,…

Nhưng không cách nào hiệu quả, cho đến khi tôi phải dùng dây buộc nó lại, chỉ cho chạy quẩn quanh chậu cát. Mà cu cậu không biết kiếp trước làm gì mà kiếp này làm mèo lại diễn so deep, cứ cột dây vào là lại nằm lê lết bò tòi, ra chiều bị hành hạ kinh lắm. Thú thật là cũng đau lòng con quốc quốc, nhưng cứ đưa đồ ăn lại gần là cu cậu sấn sổ vồ tới, nên tôi cũng bớt suy nghĩ đi nhiều. Vô tình một tối, con Bí ỉa bậy (vì tôi đóng của nhà vệ sinh mất rồi). Nó chui vào góc kệ để giày, cào sàn nhà, tôi nhanh trí bế thốc đưa đến chậu cát, ngay trước mắt thằng Bầu. Mặc dù đã hơi muộn vì một nửa số cứt đã vãi khắp nhà nhưng bù lại, con Bí vừa ỉa xong thì thằng Bầu nhảy ngay vào chậu cát. Cứ thế hít lấy hít để cứt của chị, rồi sẵn trym tè ngay một bãi vào chậu.

Tôi nghĩ là về sau này còn lâu tôi mới lại thấy sướng thế. Mọi chuyện với thằng Bầu sau đấy rất đơn giản, cứ để mặc nó theo mùi rồi theo đó mà đái ỉa. Tôi chỉ buộc dây thêm một hôm là thả, phần cũng vì nó diễn deep quá, tôi cầm lòng cũng không đặng.

Tập cho con Bí thì khó hơn, vì toàn đi vào lỗ cống nên rất khó lấy được nước tiểu của Bí (mặc dù trước đó đã có phân trong chậu cát nhưng con Bí vẫn không theo). Về sau tôi lại phải buộc nó lại như thằng Bầu lúc trước. Nhưng con Bí vẫn không đái vào chậu mà vẫn cứng đầu đái vào thảm chùi chân. Đành đau lòng cắt miếng thảm chùi chân thả vào chậu cát, từ đó con Bí mới vào nếp.

Sau kì đấy mọi thứ với tôi nhẹ nhàng đi nhiều. Tôi chỉ cần cung phụng cơm nước đầy đủ, còn thì cứ đi làm, hai đứa ở nhà tự chơi với nhau. Trộm vía hai đứa cũng quấn nhau, nên trừ chuyện mỗi lần tôi bôi thuốc cho con Bí thì thằng Bầu lại xổ ra nằm ườn chen ngang ngay trước mặt đành hanh, thì còn lại mọi thứ đều tốt đẹp cả.

Và cuộc sống của tôi, của con Bí, thằng Bầu, cứ thế trôi.

Sài Gòn, 03/04/18

 

Con Bí thuở mới về, đầu trọc lóc hết cả

 

Thằng Bầu to mồm…

 

…và leo trèo giỏi
“Thả dây cho em tao ra! Mắc gì buộc nó lại?”
Cùng hóng…
…cùng ăn…
…cùng nằm…
…cùng xem phim…
…và cùng ngủ
Kệ mẹ đời
Hủ tíu bò viên khô không hành lá

Hủ tíu bò viên khô không hành lá

Title thế thôi, chứ chủ yếu hôm nay tôi muốn kể mấy thứ liên quan đến cái hình cover.

Đầu tiên tôi muốn kể về thằng bên phải trước.

Tôi gặp thằng này hồi đi học quân sự trước khi vào năm I Đại học. Nó với tôi chung phòng. Tuần thứ ba kì học quân sự, mấy thằng trong phòng lục tục kéo nhau đi dự tuyển vào Chương trình Tiên tiến ngành tụi tôi theo học. Nó đậu, tôi đậu. Thế là sau khi làm đồng chí chung phòng quân sự, tôi với nó thành đồng môn chung một lớp. Nghĩ cũng có duyên rất, lại bình sinh bản tính mong manh dễ vỡ ngại giao tiếp, nên là về sau môn học nào yêu cầu ghép nhóm hai người, thì tôi với nó lại một nhóm.

Thằng này tính cực hiền, cực kì supportive trong làm việc nhóm, tiếng Anh lại tốt, thành thử ra làm nhóm mà dính mấy thứ liên quan đến viết lách báo cáo các kiểu, tôi đẩy cho nó làm tất. “Ê Thuận, hay là mấy cái report bao giờ mày rảnh rảnh mày viết luôn nha. Có gì tao viết phần mục lục.”. Thế thôi các ông ạ, và nó sẽ làm. Không kì kèo. Không kêu ca. Nó cứ thế làm thôi. Thỉnh thoảng tôi cũng có suy nghĩ “a hay là nó cứ đồng ý thế thôi, chứ thật ra đang nhủ thầm giờ bố làm thì trình bố lên còn mày thì vẫn cứ thế ô hô hô”. Nhưng rồi do bản chất tôi sinh ra vốn xấu bụng nên lại nghĩ “thôi chấp mày tăng trình viết report” rồi chép miệng bỏ qua.

Đợt làm khóa luận tốt nghiệp, tôi với nó lại làm chung đề tài (tôi ngu gì để vuột thằng bạn ultra supportive như nó được). Ba tháng làm khóa luận chỉ có làm khóa luận chứ không học gì, nên tôi cứ thế dong thẳng về nhà phè phỡn, còn nó thì đều đặn hàng tuần đều lên báo cáo với Thầy hướng dẫn. Rồi gọi Skype để tôi trao đổi với thầy và chém gió với các thằng khác. Riêng vụ viết khóa luận thì căng đừng hỏi đi. Tối thiểu năm mươi trang Times New Roman size 13pt với 1.5 line spacing và tổng căn lề chính xác 12cm. Trong đấy, tôi chăm chút đóng góp mấy cái screenshot. Hết.

Bảo vệ xong, tôi đi du hí rồi bị gãy chân. Thế là toàn bộ quy trình hậu bảo vệ như là chỉnh sửa in khóa luận đóng bìa da dập chữ vàng ghi ra đĩa làm thủ tục tốt nghiệp vân vân và mây mây. Đều là nó làm giúp tôi cả. Đến bây giờ tôi vẫn không biết là nếu nó không xuất hiện thì cuộc đời Đại học của tôi có còn suôn sẻ vậy không, và ngược lại với nó thì thế nào, chứ tôi là tôi chỉ giúp được nó mỗi một cái là mỗi lần nhậu nhẹt chè chén xong thì chở hộ nó về nhà, vì nó không biết đi xe máy. Thế thôi.

Tiếp theo tôi kể về thằng ở giữa.

Thằng này là cái thằng mà nếu có môn nào yêu cầu lập nhóm ba người, thì ngoài tôi và thằng ở trên ra, thì thằng này sẽ là cái thằng thứ ba.

Thằng này thuộc vào mẫu-các-thằng-điển-hình trong tập thể một lớp bất kì. Nó là thằng mà cứ thi xong là lại than “tao làm sai mẹ rồi”. Thế xong rồi nó mười điểm. Thường những thằng như thế thì sẽ bị ghét, nhưng mà thằng này thì tụi tôi vẫn chấp nhận, bởi vì nó nói nó làm sai là nó nói thật. Có lần thi Toán, nó làm sai một câu, nhưng đéo hiểu sao thầy lại chấm nhầm cho nó đúng, thế là nó mười điểm.

Nó cũng là cái thằng cái-gì-cũng-biết. Có lần nó ngủ gật trong lớp. Thầy ở trên giảng bài, xong thầy hỏi một câu gì đó khó vãi luôn. Không ai trả lời được. Cả lớp im lặng. Nó thấy im quá nên nó giật mình dậy chùi nước dãi. Xong nó nhìn lên slide. Xong nó trả lời câu hỏi của Thầy. Mà trả lời đúng mẹ luôn mà đéo cần biết Thầy hỏi gì. Tôi đồ rằng tất cả chỉ trong vòng mười lăm giây kể từ lúc thầy đặt câu hỏi.

Ngoài ra thì nó còn biết được linh kiện máy tính chỗ nào thì rẻ, gà nướng lu ăn ở đâu thì ngon, ngày sinh nhật của crush của một thằng khác là ngày mấy (mà thậm chí chính thằng đó còn không nhớ), hay thậm chí là cái quạt máy chỗ tôi thuê trọ hồi năm Ba công suất là bao nhiêu nó cũng chỉ cần nhìn là biết mẹ luôn. Thế mới tài.

Thằng đầu tiên, giờ đã theo gia đình định cư bên Mỹ, không hẹn ngày về. Nó chỉ báo cho tụi tôi trước ngày đi đâu khoảng hai, ba tuần. Kịp ăn với nó bữa cuối, ở cái quán ruột mà tụi tôi vẫn hay ăn, mà quán này cũng chính là do nó dẫn tới. Hôm đi ăn bữa cuối, tôi đang ốm, đi ăn với nó mà không cười nổi, về sau tôi cũng vì thế mà có đôi phần áy náy.

Thằng thứ hai, nó vừa đáp máy bay đi Fap du học, không kịp chờ qua lễ. Đỡ cái là thằng này đi vài năm rồi sẽ về. Hoặc không.

——————–

Skype của tôi có một conversation. Ở trỏng có chín thằng.

Một thằng đi định cư. Còn tám.

Ba thằng đi du học. Còn năm.

Một thằng gọi đi ăn thì thường hay ở quê không đi được. Một thằng nhà xa Má không cho ngủ qua đêm. Một thằng nhà vừa mới chuyển đi Đồng Nai. Một thằng vừa cưới vợ.

Còn thằng cuối cùng ở ngoài cùng bên trái, để tôi kể nốt.

Thằng này là bạn của những thằng còn lại (hoặc không). Thằng này cũng không biết là đến khi nào mới lại có ngày chừng đó thằng lại có thể chui vào quán hủ tíu mười lăm mét vuông nóng hầm hập trước cổng trường Sư phạm vào lúc mười hai giờ trưa để gọi mỗi thằng một kiểu hủ tíu khác nhau giá mười bảy nghìn một tô rồi ăn vội cho kịp giờ học buổi chiều.

Có thể ngày đó rồi sẽ lại đến.

Hoặc không.

Sài Gòn, 02/09/16