Browsed by
Month: July 2016

Hồi năm lớp Mười

Hồi năm lớp Mười

https://soundcloud.com/caominhmusic/tren-duong

Hồi năm lớp Mười tôi thích một cô bạn cùng lớp học thêm môn Toán.

Sau này bản nói thì tôi mới té ngửa ra là lúc còn học thêm, cũng môn Toán, năm lớp Chín, thì tôi với bản đã học chung một lớp rồi. Là vì lúc đó bản chưa xinh, hay là vì hồi đó tôi ngu, hay cũng có thể do lúc đó tôi đang thích một bạn khác nên không để ý gì đến bản, tôi cũng quên mất rồi. Nhưng điều đó thì không quan trọng bằng việc hồi năm lớp Chín tôi ngồi trong lớp học thêm Toán toàn văng tục chửi bậy đâm bị thóc chọc bị gạo bố đời mẹ thiên hạ mà chả chú tâm học hành gì. Lúc bản nói cho tôi biết điều này, tôi đau khổ nhiều, hình tượng tôi xây dựng trong bản cứ thế vỡ như khúc đê sông Nhị Hà.

Bản ngồi trước mặt tôi, hay là do tôi lúc nào cũng canh me để ngồi sau lưng bản, tôi cũng không nhớ nữa. Chỉ nhớ là những năm tháng đó tóc bản dài, ôm phủ cả lưng. Và đặc biệt, là rất thơm. (Những năm về sau thỉnh thoảng tôi vẫn ngửi thấy lại mùi thơm ấy, nhưng tuyệt nhiên vẫn không thơm được như bản hồi đó).

Tôi hồi đó có con điện thoại Nokia 1208 cùi bắp (hồi đó, là hồi đó thôi, bây giờ tôi thấy xịn vãi đái), xài sim Vinaphone, do mẹ tôi làm ngành y nên được hưởng ưu đãi. Hồi đó tôi ít khi nhắn tin hay gọi điện với lũ bạn, lũ chúng nó toàn xài Mobifone, nhắn tin nội mạng ưu đãi quá trời, tôi Vinaphone thì không có ưu đãi gì, thấy tốn kém nên thôi, thỉnh thoảng tôi cũng thấy thiệt thòi. Cho đến khi tôi biết bản xài sim GPhone, đặc điểm của loại này là nó chỉ giao tiếp được với các thuê bao Vinaphone khác thôi, Mobifone thì next. Khuyết điểm của tôi, bỗng chốc trở thành lợi thế đua tranh không thể chối cãi, trong công cuộc tiếp cận với bản: chỉ có tôi nhắn tin được với bản, mấy thằng kia chỉ biết ngồi nhìn. Tôi sung sướng rất.

Vài tin nhắn làm quen, làm thân. Rồi cứ thế tôi với bản nhắn tin với nhau ngày này qua tháng nọ. Nhắn từ chuyện trên trời xuống đến chuyện dưới biển, lúc đó biển vẫn còn sạch chưa bị Formosa thải bẩn mà đã có quá trời chuyện. Chúng tôi nhắc nhở nhau chuyện học hành, hỏi han chuyện ăn uống, chia sẻ chuyện tương lai.

Có điều kì cục là chúng tôi trao đổi rất nhiều qua những tin nhắn, nhưng chỉ tin nhắn thôi, còn đến khi gặp nhau trên lớp thì chẳng đứa nào nói với với đứa nào câu nào. Tôi vẫn cứ thế ngồi sau bản. Bản vẫn cứ thế ngồi trước tôi. Tôi vẫn cứ thế ngồi học. Tóc bản vẫn cứ dài và thơm. Tôi và lũ bạn vẫn cứ ngồi dưới vừa làm bài vừa làm trò. Bản thì vẫn cứ cười khúc khích.

Có lần tôi tặng quà cho bản, tôi cũng không nhớ là dịp gì, tôi nhớ là năm đó trời lạnh (mà thật ra thì năm nào cũng lạnh chứ chả riêng gì năm đó :v), nên tôi tính tặng bản cái khăn quàng cổ cho ấm. Mà quà tôi tặng thì nhất định phải đặc biệt, khăn quàng cổ không phải cái nào cũng được. Một người cô của cô bạn thân tôi, biết đan len. Tôi năn nỉ ỉ ôi cô bạn tôi về nhờ cô đan hộ tôi một cái khăn có tên của bản ở trển, sẵn tiện đan thêm cái găng tay, cũng có tên bản luôn. Sau đó thì tôi nhờ một cô bạn khác (chung lớp Chín với tôi, và may mắn thay, chung lớp Mười với bản) gửi quà hộ tôi (okay tôi không tặng trực tiếp, quả này công nhận tôi ngu). Cô bạn này mắng tôi sao tặng quà mà lại tặng khăn, nhưng tôi không quan trọng, trời thì lạnh, khăn thì ấm, mà lại còn là hàng độc, có kèm cả găng tay, không còn gì hợp lý hơn.

Bản nhận quà xong thì ra Hà Nội để thi Học sinh giỏi Quốc gia (tôi quên nói, bản học cũng rất giỏi), ngoài đó trời lạnh, bản bảo xài khăn ấm rất, tôi nghe thế sung sướng rất. Về sau này thỉnh thoảng tôi cũng muốn học đan len, mọi người ai nghe cũng cười, nhưng cái gì cũng có lí do của nó.

Cách đây đâu khoảng hai tuần, tôi pm cho bản.

Hồi nớ l thích x kinh khủng…Hồi nớ x có làm chi mà l buồn không…Không có đâu, x chỉ có cái là mỗi lần học hay tập trung làm chi là không được làm phiền…Chớ răng nữa, x không thích kiểu ngày mô cũng nhắn tin nhắn tin mệt lắm…l với x hồi nớ nhắn tin cũng nhiều hĩ, hồi nớ x không thích nhắn tin nhiều răng không nói…Hồi nớ chắc tại x không ghét l nên vẫn nhắn tin với l á :))…Hôm ni tự nhiên nói với x rứa thôi đó hả…Ơi, nói rứa thôi, dạo ni tư duy kiểu thay đổi, tự nhiên thấy cuộc sống ngắn ngủi quá, mà tình cảm là thứ đẹp đẽ, cho nên có là cứ nói luôn, ngày mai thì ai biết được như nào…Uhm, hồi xưa nói rồi mà, x biết rồi…Ủa hồi trước nói rồi hả, nói hồi mô hè…Chưa nói hả, mà không nói x cũng biết :)))…Ừ l cũng nghĩ x biết, nhưng mà biết thì cũng chỉ biết rứa thôi đúng không, thiệt sự nói ra lại là chuyện khác…

——————————

22:39 – 06/07/2016
Loa ơi
Mi có nhớ cô của ta hồi xưa đan khăn cho mi tặng em H. lớp Lý gì đó hong
Cô ta mới mất rồi loa…

——————————

“Có trái tim một người vừa hóa mây trời”
Sài Gòn, 06/07/16