Browsed by
Month: May 2016

Đi siêu thị

Đi siêu thị

Hôm nay tôi đi siêu thị các ông ạ.
Tôi định là chỉ mua một vài thứ linh tinh để đáp ứng điều kiện sống cơ bản của một thằng trai độc thân hăm ba tuổi mà một ngày chỉ về nhà để ngủ. Và một cây lau nhà. Cây lau nhà của tôi vừa mới bị gãy, mà các ông biết đấy, tính tôi, thà ở bẩn một tí, chứ nhất định phải sống sạch sẽ.
Thế thôi, chủ yếu có thế thôi.
Nhưng mà tôi nhầm các ông ạ, siêu thị vốn không phải là thứ xây ra để các ông muốn vào thì vào, muốn ra thì ra. Vì một khi đã vào, các ông sẽ bị cuốn vào vòng xoáy cái nọ cái kia. Các ông ban đầu tính mua cái này, nhưng mà trong gian hàng chứa cái đó lại chứa thêm nhiều cái mà lúc nhìn thấy các ông sẽ giật mình ơ cái này cũng cần thiết vãi cả ra chứ phải đùa. Và cứ thế cứ thế…
Điển hình như là ban nãy tôi tính mua túi ni lông để đựng rác. Mấy nay tôi ở nhà chả có thùng rác gì sất nên là cứ vứt bừa ra, nhưng mà như thế là không ổn, hoàn toàn không ổn, phải không các ông? Nhưng khi tôi cho mấy cuộn ni lông vào xe đẩy thì mới nhớ ra ơ thế nhà tôi bây giờ không có thùng rác thì mua túi ni lông đúng thật là chuyện vớ vẩn.
Rồi khi đẩy xe qua gian hàng thùng rác thì tôi mới giật mình: trình độ gia công thùng rác trên thị trường bây giờ thực sự quá tệ. Cái được được thì quá nhỏ, cái to to vừa phải thì không đẹp, còn cái đẹp thì, các ông ạ, tôi thấy không đảm bảo được công năng.
Duy chỉ có một cái, chỉ một cái, phải nói là xuất sắc, xuất sắc về mọi mặt. Nhưng mà giá thì chát quá. Nó làm tôi đắn đo một hồi để suy nghĩ, cân đối giữa trị giá đơn hàng trong xe đẩy với số tiền trong ví, rồi việc mua nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến giá dầu mỏ và nền kinh tế Thế giới. Nhưng rồi cuối cùng, vì bình sinh tôi trước giờ vốn yêu cái đẹp, mà cái đẹp thì theo tôi, éo thể nào có thể được quy đổi bằng tiền. Nên tôi chấp nhận ngày mai (và nhiều ngày sau) sẽ trốn kèo đi nhậu với công ty. Để mua cái thùng rác, các ông ạ.
Tôi đê mê sung sướng. Trong đầu tôi lúc tính tiền chỉ suy nghĩ đến việc nên đặt cái thùng rác ở đâu cho trang trọng. A hay là đặt chỗ kệ ti vi? Vì nhà tôi không có ti vi. Mà suy cho cùng thì nhà tôi có gì giá trị hơn cái thùng rác tôi vừa mua đâu, để chỗ kệ ti vi là hợp lý. Và rồi mỗi sáng đi làm tôi sẽ mân mê nó một tí, tối về nhìn thấy nó đầu tiên thì tâm trạng tôi sẽ dịu nhẹ bớt một tí, sau một ngày làm việc mệt nhoài. Và rồi bạn bè đến nhà tôi chơi sẽ phải trầm trồ ồ cái thùng rác đẹp chưa kìa, rồi thì đứa sẽ hỏi mua ở đâu, đứa sẽ hỏi mua bao nhiêu, nhưng tôi nhất định sẽ chỉ mỉm cười đầy ẩn ý. Và rồi thì tôi mà có tán em nào thì tôi cũng sẽ khoe ngay, nhà anh có cái thùng rác hay lắm, nó như thế như thế, em thấy nó cũng sẽ thích ngay. Em nó sẽ đổ. Chắc chắn là như thế.
Đến khi ra lấy xe. Tôi phát hiện mình bị móc mất cái mũ bảo hiểm hịn màu xanh chuối đẹp đắm đuối mua cách đây hơn nửa năm trị giá ngang ngửa cái thùng rác. 😐
Cái thùng rác là cái thứ màu đen, mà tôi đặt chễm chệ đầu mũi xe đẩy, ngay vị trí mà chàng Giắc và nầng Râu đứng hóng gió trên con tàu Ti-ta-líc quyền thoại.
Mùa hè

Mùa hè

Post này tôi viết về mùa hè.

Không phải mùa hè nói chung, mùa hè bất kì. Mà là một mùa hè cụ thể.

Hồi còn đi học, tôi lúc nào cũng bị tiêm nhiễm vào đầu một cái thứ gọi là “mùa hè”. Từ sách vở, văn vẻ,… tất tần tật mọi nơi, đều xây dựng nên một cái “mùa hè” đẹp tuyệt vời: nghỉ học, du lịch, rong chơi la cà, vui thú điền viên. Nhưng sự thật, chỉ là nghỉ học vài hôm, rồi lại vùi đầu vào đống sách vở, mà từ cái đống sách vở đó, lại tiếp tục bị tiêm nhiễm về một mùa hè kì diệu.

Cái hồi còn đi học mẫu giáo thì thôi không nói. Tại đến giờ còn chả nhớ là lúc đấy có cái nào gọi là “nghỉ hè” không. Nhưng đến cái mùa hè trước khi vào lớp Một, là đã phải đi học hè rồi. Và học đến tận mười hai năm sau. Những năm giữa cấp thì không nói làm gì, chứ những mùa hè trước năm cuối cấp thì học còn tợn hơn, học như thành thói quen hằng ngày luôn. Và đến khi tốt nghiệp, thì lại tiếp tục học cho năm đầu cấp sau.

Vào đại học thì có đỡ hơn, nhưng mà tôi một năm thì có ba kì học. Kì học cuối bao giờ cũng trúng vào mùa hè, sau kì đó thì đúng là có nghỉ một tháng thật, nhưng mà chạy deadline hết một tuần. Ba tuần còn lại, thì mưa.

Tóm lại là chả có hè vẹo gì, cho đến khi tôi vào năm cuối. Kì ba của năm cuối thì tôi đã đủ môn để tốt nghiệp (nhờ trời, và cũng nhờ mấy thằng ngồi cạnh trong phòng thi). Tôi chỉ còn một thứ phải làm để tốt nghiệp, đó là làm khóa luận. Tôi hỏi ý kiến của Thầy hướng dẫn, Thầy bảo không sao, có thể họp online được.

Thi xong môn cuối của kì hai năm cuối. Tôi cuốn gói tót về nhà.

Nói là “về nhà để tập trung làm khóa luận cho tốt”, nhưng sự thật, là tôi đã YOLO một mùa hè tuyệt vời, một mùa hè đúng nghĩa với những thứ tôi hình dung. Và nó như thế này:

Sáng. Nếu không đi biển thì tôi sẽ ngủ đến tầm 7h rồi dậy ăn sáng (có sẵn), sau đó nếu không phải ngủ bù vì dậy sớm đi biển, thì tôi sẽ cà phê cà pháo với bạn bè, đến tận trưa.

Trưa. Tôi ăn cơm, rồi sau đó nếu không xem phim hoặc đọc truyện nhảm nhí, thì tôi đi ngủ.

Chiều. Tôi ngủ “trưa” đến đâu khoảng 4h thì dậy, lúc này cũng có sẵn đồ ăn xế (toàn ăn), lót một tí cho ấm bụng, rồi lại đi biển.

Tối. Biển về thì đói, lót tí cơm cho ấm dạ dày, rồi nếu không cà kê dê ngỗng ngoài quán vỉa hè với mấy thằng ất ơ, thì lại nằm đọc truyện nhảm nhí.

Đến khi tôi ngồi vào bàn để làm khóa luận, thì cũng đã mười giờ đêm, repeat một bài hát hay tuyệt mà tôi vừa đào được trên SoundCloud, thả hồn vào đó một tí, rồi buông tay ngồi code, mà tôi thì lại buồn ngủ vào lúc mười giờ rưỡi, nên thời gian code cũng chẳng có bao nhiêu.

Cứ thế, trăm ngày như một, trong suốt hai tháng. Có những hôm, vì muốn đổi không khí, tôi chỉ ăn rồi ngủ, nếu không ăn hoặc không ngủ thì tôi chỉ nằm thôi, nằm nhìn lên trần nhà và không nghĩ ngợi gì cả, nhấm nháp cái cảm giác sung-sướng-đến-phát chán. Chỉ đến tháng cuối cùng tôi mới lao vào làm khóa luận, nguyên nhân chính một phần cũng là do đã hết sạch kèo để tụ tập đàn đúm rồi. Với lại lêu lổng hoài cũng chán, làm khóa luận dù sao cũng có nhiều ý nghĩa hơn.

Nhưng nếu chỉ có như thế thì đã chẳng có gì đáng nhớ.

Hè ấy, tôi lên đỉnh Bàn Cờ đón bình minh, uống cà phê và ăn bánh sớm.

Hè ấy, tôi cũng lên đỉnh Bàn Cờ ngắm hoàng hôn, và chụp hình chếch in.

Hè ấy, tôi đón bạn bè tôi ở nơi khác đến Đà Nẵng, và trải nghiệm những thứ hay ho. Tôi ngủ khách sạn trong chính thành phố của mình. Tôi lêu lổng ngoài đường vào lúc một hai giờ sáng. Tôi đi đến những nơi mà suốt mười tám năm sống ở thành phố, tôi chưa đến bao giờ.

Và hè ấy, tôi đón một người đặc biệt, đến và đi, để lại thành phố của tôi, những thứ cũng rất đặc biệt.

Rồi dù có là cái gì thì cũng phải đến lúc kết thúc, tôi vào lại Sài Gòn để bảo vệ và tốt nghiệp.
(Sau đó thì tôi có về lại nhà phè phỡn một tháng rưỡi nữa, nhưng lúc đó thì đã không còn là hè, và chuyện đó cũng không vui vẻ gì mấy.)
Rồi tôi đi làm, cuốn vào vòng xoáy công việc, lắm khi tôi nghĩ tôi không còn thở nỗi nữa, nhưng mà vẫn gắng.

Vừa rồi, phần vì công việc ách tắc, phần có chuyện gia đình cần giải quyết, tôi xin sếp cho làm việc từ xa ít hôm. Lại về.

Khi tôi về thì mọi thứ vẫn cứ thân quen như thế.
Vệt nước loang loáng hắt thẳng ánh nắng vào mặt mỗi khi đi ăn sáng vẫn thế.
Cái nắng buổi trưa làm cho người ta vừa muốn rào một cơn mưa cho mát, vừa muốn oi nồng hơn nữa đi đặng còn đi biển, vẫn thế.
Ổ bánh mì mặn mùi cá khô như những ngày còn đi học vẫn thế.
Mùi hương lạ lùng của nhà hàng xóm phía sau mỗi tối tôi mở cửa sổ sau khi tắm vẫn thế.

Nhưng đã hết rồi cái nhiệt thành như năm đó, không còn nhởn nhơ được như năm đó, làm cái gì cũng vội vã, không còn nhiều và nhiều và nhiều thứ nữa.
Và những thứ đặc biệt, thì mãi ở lại phía đằng sau rồi.

Tôi không biết đến bao giờ mới lại có được một mùa hè gần giống như vậy nữa. Có thể là một năm. Có thể là năm năm. Có thể là mười hai năm. Cũng có thể là chẳng bao giờ nữa.

Nhưng chắc chắn một điều, mùa hè năm đó vẫn đặc biệt, và sẽ mãi mãi đặc biệt, theo cái cách của riêng nó.

Vì nó cất giữ giùm tôi những thứ đặc biệt.

Danang, 210516

 

Mùa hè năm đó, đã có lúc tôi ung dung tự tại, ngồi giữa biển trời như vậy.